Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Tôi rất hay chảy nước mắt. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.
Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Trước đây, bạn từng rất khỏe. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.
Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Nhưng mà chắc là ra được thôi. Cái gì cũng trôi tuồn tuột.
Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Mọi người đang chờ cơm tôi ở nhà. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại.
Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Và danh tiếng thì không có mới buồn cười. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn.
Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra? Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Mọi người ai cũng lo cho tôi.