Vì cô người cá trong tivi đang ngậm cái đuôi nó. Nhưng mà tôi ươm mầm. Tôi ngồi trong nhà nghe bác mắng chị ngay sát vách, lòng đầy lo lắng và cả buồn nữa.
Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Tôi để vài ngày trôi đi. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Một cái Dream khoảng mười bảy triệu. Khi mà đã lớn đầu cả rồi. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà.
Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn. Tôi chốt trong, không thưa. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Cái giá cắm bút dựa lưng vào tường, cái bàn kê sát tường, đối diện với bạn. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.
Mi thì làm sao điên hoặc chết được. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Hắn biết vì hắn đã từng.
Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.