Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên.
Từ nay thôi hẳn đá bóng. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.
Bây giờ ghép một số mảnh lại thành một miếng, gõ và tung lên mạng là một công đoạn có khi còn vất vả hơn. Sáng được bác cho ngủ bù. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.
Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái. Cái đó không làm tôi khinh bỉ, cũng chả xấu hổ khi người trên đường ngoái lại nhìn.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Chưa đến tuổi để vô vi vô vị. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt.
Hồn nhiên đến đáng sợ. Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết.
Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay.