Cuộc đời chúng ta ví như chiếc máy bay sẽ đi lạc hướng liên miên . Lần này đến lượt ông thích thú từ chối lời mòi của ngôi trường danh tiếng Saint Martin School Of Arts. “Mọi người đều có tài.
Hiện nay anh đanh làm chủ 3 cửa hàng hoa, với nhân viên là những người hoàn toàn khỏe mạnh. Tuy nhiên, ta biết rằng cả nắng và mưa đều cho ta lợi ích. Tôi tin rằng nhiều lần anh đã cám ơn thượng đế về đôi bàn tay và việc làm không mảy may bị tổn thương .
Điểm đặc biệt của hai lời phát biểu trên là gì? Tôi đã phải mất nhiều năm mới nhận ra cốt lõi của những điều chúng muốn nói. Hãy xem đó là khoảng thời gian chưa có việc làm chứ không phải là không có việc làm. Cuộc sống hạnh phúc của bà chấm dứt lúc bà 11 tuổi và cả cha mẹ bà đều bị giết ngay trước mắt trong cuộc xung đột chủng tộc vào ngày 13 tháng 5 năm 1969 ở Kuala Lumpur.
Dù có thích hay không, mỗi người đều phải nếm trải sự đau khổ rắc rối và khó khăn. Nhiều năm sau,người ta nghe người chủ cũ bình luận:"Cho đến khi tôi tính toán ra,mỗi từ tôi dùng để bác bỏ Woolworth đã làm tôi mất khoảng 1 triệu đô la". Kết quả là chúng ta đã tự đánh mất sự năng động và tinh thần mạo hiểm của mình .
Nếu nguyên nhân đúng đắn, hợp lí và vững chắc, kết quả như mong đợi là điều tất yếu sảy ra. Công việc của anh đã hoàn tất và anh sẵn sàng đón nhận cái chết. Nhưng không có gì đáng sợ cả bởi vì đó là một phần của quá trình tiến hóa và phát triển.
Cruz để ở với bà nội. Vì vậy mà ở tuổi 21, sau khi học song ở y khoa thì ông tình nguyện làm việc ở khoa ngoại. Tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể thực hiện “giấc mơ của người Mã Lai” mà toi đã gợi ra cho họ!
Nhưng hãy cẩn thận, mỗi “nhân” chín sẽ thành một quả tương đương với nó. Ông vẫn nghĩ đó là một phần của Ấn Độ "Trong phần lớn các tình huống ,trận chiến của cuộc sống diễn ra rất ác liệt,và việc chiến thắng nó mà không phải đấu tranh cũng giống như việc chiến thắng mà không có vinh quang .
Khi được hỏi lí do vì sao buồn phiền, anh đã nói: “Tôi đang mắc một căn bệnh hiểm nghèo và tôi sẽ phải chết sớm. Năm 1967, ông trở thành Thượng nghị sĩ trẻ nhất ở Philippines ở tuổi 34. Ta có thể làm gì đây? Chẳng có cái gì cả! Vậy thì đừng nên lo lắng về nó nữa.
Người ta khám pha ra rằng: Bà tham dự tất cả các hội thảo về động cơ thúc đẩy và các khóa học về quản lý kinh doanh. Trở nên giàu có dễ dàng hơn làm kẻ nghèo khổ, làm người thành công dễ dàng hơn làm kẻ thất bại .
Sự kiên trì của Abraham Lincoln mang lại cho ông chức Tổng thống. Nhưng từ ngày đó trở đi, người lính một thời anh dũng kia không còn ở tuyến đầu nữa! Anh ta né tránh nguy hiểm và cố gắng tối đa bảo vệ mạng sống của mình! “Đừng bao giờ, đừng bao giờ, đừng bao giờ nhượng bộ trong bất cứ việc gì bạn làm”.