Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi. Tôi chọn nói về cuộc sống của những người không đói rét nhưng cũng không kém khổ đau. à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ…
Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa.
Với đời người, ngắn lắm. Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi.
Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ. Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình. Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.
Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày. Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.
Bố bảo: Đáng xem thật. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi.
Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi. Lúc này chỉ có bạn là người viết và bạn là độc giả.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Là dông dài, là ngắn ngủi. Lát sau tôi lẻn xuống.