Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Còn gia đình thì ai làm việc nấy, cả tôi. Nhiều điểm rất giống tôi.
Rất rối rắm và hoang mang. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ.
Khi hắn không lựa chọn khinh bỉ đồng loại, hắn cần sự tha thứ của họ. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Cho một quả bom, một vụ ám sát hay chơi những đòn tâm lí khiến hắn phát điên.
Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.
Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Bạn lại muốn lưu lại. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.
Nhà văn ngoan ngoãn nghe lời. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không.
Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.