Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Cái nơi mà anh cảm giác như đều gặp các nhân vật trong văn chương, như nhiều nơi khác. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm.
Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.
Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi.
Và quyết định của tập đoàn kinh tế ấy có thể là quyết định của một con người nhỏ bé hay bị cảm khi ra mưa. Ông sợ đó sẽ là những ánh hào quang rực rỡ cuối cùng. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn.
Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Sống trong tục tĩu, người ta đâm quen, còn bắt chước theo để ai cũng như ai. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất.
Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi. Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Như một người đồng sở hữu biết điều. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Cuối cùng, cái gì về với mình sẽ tự tìm về. Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Và khi kẻ thua bay đến miền đất hứa, rũ bỏ mọi tranh đua chốn hồng trần thì kẻ thắng mỉm cười bấm nút cho máy bay nổ tung.