Sự thai nghén tương lai lúc nào cũng đứng trước rủi ro băng hoại. Cái thùng rác lở loét hơn. Tôi làm trong năm phút.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức.
Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại.
Cái kiểu luôn muốn giải quyết được sự việc trước khi nó xảy ra. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Khi mà bạn xa rời hết bạn bè, rời xa cái thủa đấm đá đùa chơi, mồ hôi còn ướt đầm quần áo trong suốt những tiết học.
Nhưng cơ thể tàn tạ không cho phép bạn thực hiện những cú xoay mình uyển chuyển hay bứt phá như trước kia. Sao lại xé sách hở con. Trình báo sao đây? Trước tiên là với bác trông xe.
Làm một bài thơ dở để được khen. Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Rút kinh nghiệm nhé con. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Khi bạn rời bàn, bỏ bút.
Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.