Địa vị đó rất có lợi cho ông và ông quyết giữ nó. Tôi suy nghĩ và hai ngày sau tôi lại tìm người đó, và nói: Vậy nếu bạn muốn được thương mến, xin nhớ quy tắc thứ hai này: "Giữ nụ cười trên môi"
Còn ông thì vẫn thường nói với mọi người rằng bà là nhân vật quan trọng nhất trong đời ông. Nếu tôi theo sự xúc động tự nhiên trong lòng mà chạy tới kiếm ông ta, la lên: "Cái gì lạ lùng vậy? Tự nhiên ông tăng tiền mướn lên 300 phần trăm khi ông biết chắc rằng tôi đã quảng cáo rồi, đã in vé rồi? Ba trăm phần trăm! Kỳ cục không? Điên rồi mà! Không khi nào tôi chịu giá đó đâu!". Tất cả những người dạy súc vật áp dụng nó đã nhiều thế kỷ rồi.
Nhà Ngân hàng không chịu cho tôi cố nhà của tôi thêm một hạn nữa. Nhà kinh doanh đó không bằng lòng cách ông Boynton điều tra. cậy ông Mahomey chế tạo một kiểu máy mới, dùng trong kỹ nghệ dầu lửa.
Cái ảo thuật của lời khen đó có nên dùng trong gia đình không? Tôi tưởng không có nơi nào người ta cần dùng nó - mà cũng xao nhãng nó - bằng trong gia đình. Cận thần có người can gián Hoàng đế vì lẽ không được "môn đăng hộ đối". Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng.
Nói chung thì loài người sống mà bỏ phí ít nhiều khả năng lắm. ", "Thầy cho rằng như vậy nên không?". Ông bèn cho gọi một người giúp việc ông là ông James L.
Ông thương cô và cưới cô. Bà cất ngôi nhà ấy, yêu mến nó, trang hoàng nó bằng tất cả những bảo vật thu thập được ở châu u. "Tôi có vợ 18 năm rồi, và trong thời gian đó ít khi tôi mỉm cười với nhà tôi.
Sau cùng, nó kiếm được một việc làm là dán nhãn lên trên những ve thuốc nhuộm trong một kho hàng đầy những chuột cống. Cái duyên và vẻ đẹp lộng lẫy của nàng làm cho Hoàng đế mê ly như gặp tiên. Trong thời gian đó, bà kêu điện thoại hỏi một người chủ cũ về hạnh kiểm của chị ta.
ý nghĩ đó tự nhiên làm nở nụ cười trên môi tôi. Không ai hiểu rõ sự xác đáng của những lời nói đó bằng John D. Ông nên coi chừng hữu dõng vô mưu.
Làm sao bây giờ? Đi kêu ca với người quản lý khách sạn đó ư? Đem cái thắc mắc của mình tỏ với người ta ư? Ông đã thắng được hết những nỗi thất vọng, những lời phúng thích cay chua, làm việc 12 giờ tới 16 giờ một ngày, chủ nhật hay ngày lễ cũng vậy. Ông Lawes chỉ muốn một nơi nào chắc chắn.
Tôi trả lời có lẽ người đó không làm hài lòng sự mong đợi của dân chúng và như vậy dân tình sẽ thất vọng mất; nên tìm một người khác tài năng và tư cách đủ hơn hết để giữ địa vị đó. Nếu ông Gaw dùng những phương pháp kịch liệt mà người ta thường dùng trong những trường hợp đó thì có trôi chảy được như vậy không? Vậy, muốn cải thiện người mà không làm cho người đó phật ý, giận dữ, bạn hãy: "Bắt đầu câu chuyện bằng cách tặng người đó vài lời khen thành thật". Than ôi! Thực trạng khác xa những mơ mộng thiếu thời một cách độc địa làm sao!