Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở. Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ.
Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người. Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.
Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ.
Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Rồi về tủ để đồ mặc đồ. Chấp nhận để tỏa sáng át đi vùng u tối đó.
Nhưng nếu mình làm thế, mình cũng chẳng còn là mình. Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức.
Cái gì đời lấy đi, cứ để đời lấy đi. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn.
Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.