Khi biết tin này, ông không kêu khóc mà chỉ nói: "Đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh". Có người kể câu chuyện: hội tiếp xúc với người khác giới.
Tào Tháo xem thường Trương Tùng tướng mạo lùn xấu, loắt choắt nên phất áo bỏ đi. Ngày thường tôi chú ý mọi người trò chuyện hả hê về vợ về con thì anh ta thản nhiên ngồi im không một câu góp chuyện. Một buổi chiều mùa hạ, tôi đến một khách sạn thăm một người bạn từ Hồng Kông đến.
Thăm dò tính chân thật của lời nói cố nhiên là quan trọng nhưng nếu kỹ xảo kém khiến cho đối phương tức giận thì được không bù mất. Xem ra kẻ cắp ấn Độ là những bậc cao thủ bịa cớ thoát thân. Nay nếu như tôi bảo chồng tôi về thái độ của anh đối với tôi thì liệu chồng tôi sẽ nghĩ như thế nào về anh?” Người bạn học mất hồn van xin: “xin chị.
Lãnh sự ngoại quốc thấy quan dẹp được dân thì rất cảm ơn quan. Cho nên một người sáng suốt thì nên "cầm lên được bỏ xuống được" cho đúng lúc. Bề ngoài tựa hồ là một phương thức tiêu cực, thực nhất là một loại
Một hôm, Tào Sảng phái người tâm phúc là Lý Thắng đi thăm dò hư thực. Chân Tông nghe tin hai bà cùng sinh nở bèn vội vàng đến hoàng cung thấy một đứa bé trắng trẻo nên rất sung sướng. Chúng ta luôn luôn có một số nhu cầu, có cái cấp bách, có cái không cấp bách.
Không những quan hệ giao tiếp không phiền phức lắm mà lại có thể phát huy đầy đủ tài năng, tất sẽ có nhiều cơ hội được cấp trên khen thưởng. Cấp trên nhất định sẽ dùng lý do như thế để hóa giải tình thế, hơn nữa không đám dìm ta xuống nước. Nếu đối phương không tin tưởng tin cái hư nghĩ trở thành vô ích.
Người đi qua đường dừng bước đọc quảng cáo. Lưu Bị rõ ràng là một ông hàng chiếu hàng giày sau khi bám vào hoàng tộc được tôn là hoàng thúc Gia Cát Lượng, Quan Vân Trường , Trương Phi, Triệu Vân. tình, chỉ cần anh chịu đựng nhẫn nại bền bỉ.
Dẫn Niên cho là dân quê mù chữ, không hiểu nghĩa nên cũng không cần chữa lại và mượn tên người bạn đồng niên là Hoàng Điện Soạn ký vào quạt rồi đưa cho cụ già. 1 Anh có thể phát hiện người hay luận đoán người khác là người tâm cơ xảo trá. Không biết ai viết hộ bà quyển tiểu thuyết này ? Nữ văn sĩ đáp: "Rất vui mừng biết ông thích tác phẩm không ra gì này, không biết ai đọc cho ông nghe vậy ?" Đối phương châm biếm bà không biết viết, bà phản kích bằng cách nói đối phương không biết đọc.
Đó là điều nên làm". Cũng giống như hai người đánh nhau, một người bỗng ngã lăn ra tự nhận không phải đối thủ của người kia. Người được khen thưởng rất khó phát biểu sao cho tốt bởi vì lòng cảm tạ thường khó diễn đạt.
Mọi người sẽ nói: "Anh này có gì ghê gớm đâu, giống như anh hề, ông ăn mày, 'buồn cười quá!" Lòng bạn phải sáng suốt mà miệng bạn phải theo đại chúng. “Phủng” người khác là biện pháp mà xưa nay gọi là đề cao lẫn nhau. Nói sai hay làm sai việc gì đó thì ngoài việc nhanh chóng nhận sai ra còn phải chuyển dịch câu chuyện một cách khéo léo, hướng sự chú ý của người ta sang một phương diện khác.