Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn. Còn Max thì vẫn im lặng. Còn sống - còn hy vọng.
Tay chàng rớm máu và dính đầy đất. Một thoáng suy nghĩ. Sid suy nghĩ trong chốc lát, sau đó chàng nói:
- Anh mất trí rồi hay sao, Sid? Bộ anh điên hay sao mà lại đi làm việc như một con trâu để tạo ra cái khu đất chỉ có vài mét này nếu anh chẳng hề biết được là cây bốn lá có mọc ở đây hay không? Anh không thấy là khu rừng này rộng hàng triệu lần mảnh đất bé tí này hay sao? Anh ngu ngốc hay anh có vấn đề gì khác? Anh không hiểu được là những việc anh làm chẳng có ích gì trừ phi có một người nào đó bảo anh chính xác vị trí mà cây bốn lá sẽ mọc. Chàng biết là cơ hội này rất mong manh nhưng ít nhất chàng cũng đang làm một điều gì đó có thể cải thiện được tình hình. Bằng không thì dĩ nhiên là Merlin đã lừa dối anh.
Chính điều này đã luôn giúp chàng nhìn và hướng về phía trước. Đừng nói to như thế chứ! Ngươi đánh thức một bông hoa ly của ta rồi kìa. - Tôi đã tìm thấy c65u vì tôi muốn tìm cậu.
Nhưng chỉ có hai ngươi đến mà thôi. Nhưng cuối cùng khi tôi đã có thể thực hiện được ý tưởng này thì lại không còn đủ tiền nữa. - Merlin, Merlin, ông nhìn này! - Chàng giơ tay lên với những cây bốn lá xanh tươi - Tôi đến đây để chia vui với ông.
Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. Sao nó vẫn không đến với ta?" Chúng chia cho nhau từng hòn bi, miếng bánh và lũ trẻ trong khu phố chẳng thể nào dễ dàng bắt nạt được chúng vì bất cứ ai "đụng" tới đứa này là đứa kia sống chết xông ra bảo vệ bạn hết mình.
Ngoài tiền bạc, gia đình tôi còn được thừa hưởng một nhà máy dệt đang rất ăn nên làm ra. Nott phóng như bay vào lâu đài, tay vung gươm hung hãn, gương mặt lộ rõ vẻ căm tức, đôi mắt hằn lên những tia lửa thù hận. BÍ MẬT THỨ 6: biết quan tâm, để ý những điều nhỏ nhưng cần thiết.
Khi đến nơi, Nott thấy Merlin đang đứng sừng sững giữa khu vườn, ánh mắt trang nghiêm nhìn thẳng vào Nott. Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc. Sid còn thông minh hơn cả Morgana.
Không ai nghĩ là sẽ tìm thấy cây bốn lá ở đấy. - Ồ, tôi không có ý làm cho cậu bực mình hay coi nhẹ những gì cậu đạt được. Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị.
Ta đã hơn hai ngàn năm tuổi rồi. - Lần đầu tiên, giọng nói của bà không còn chứa đựng hai sắc thái đối nghịch nhau nữa. Sid là một hiệp sĩ chứ không phải là một người làm vườn chuyên nghiệp, vì thế chàng cần phải hỏi xin ý kiến của một người hiểu biết về cây cối.