Tôi nghĩ: "Nếu mình kể rõ tình cảnh cho ông luật sư của mình, thì có lẽ ông kiếm được một lối ra mà mình không nghĩ tới chăng? Và tôi nhận rằng, thiệt tôi đã ngu, có một điều dễ dàng như thế mà sao trước không nghĩ tới". Đừng đương hành động mà ngừng để xem xét lại nữa. Một ngày kia, một thiếu phụ gởi ông bức thư trong đó tặng ông những danh từ "dối trá, phản bội, khốn nạn".
Nhưng tôi không biện vào bảng thống kê một số bảo đảm đáng giá 750. Tôi thành thực tin rằng có một trí sáng suốt biết nhận chân giá trị của mỗi sự vật là nắm được bí quyết mầu nhiệm nhất để cho tâm hồn hoàn toàn bình tĩnh. Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ.
Tôi xin Ngài cho tôi nuôi nổi vợ con tôi. Khi lại phòng Bác sĩ Sadler, ông ta mặt nhăn như bị. Coi cuốn này như một cuốn sổ tay trong khi làm việc; dùng nó để giải quyết áp dụng những nỗi khó khăn hàng ngày.
Tôi hỏi ông làm sao mà chịu đựng tình thế một cách cam đảm như vậy, ông đáp: "Mới đầu tôi cũng khổ lắm, tôi cũng kêu than, cũng thất vọng. Và tôi ghét ông chủ của tôi biết bao, cái người mà lúc nào cũng rầy la, quạ quọ. Rồi chẳng để ông viện cớ công việc bận bịu, tôi khyên ông chỉ việc nằm nghỉ trên ghế ngựa tại văn phòng trong những cuộc hội nghị hằng ngày với những nhà dàn cảnh.
Nhưng bà không chịu để ai thương hại mình, bà nhất định không để cho cố tật này làm bà trở thành một phế nhân. Khi vết thương lành rồi thì lạ lùng thay, người đó mất hẳn ngủ. Trong đoạn đầu Cựu Ước kinh, thì Thượng Đế cho loài người làm chủ cả vạn vật.
Ông John Palmer ở số 30 Đại lộ Paterson, tỉnh New Jersey, đã thuật với tôi rằng: Sự bình tĩnh và lòng tin của nhà tôi, thật đã làm cho tôi vững lòng. Sau cùng lương tri nhắc tôi rằng lo lắng như vậy vô ích, và tôi kiếm ra một phương pháp để giải sự ưu tư đó.
Chúng ta mạnh hơn chúng ta tưởng. "Dù sao cũng mặc, mẹ chỉ muốn cho chúng sống theo chúng thôi. Có nhiều người cố nắm tay tôi để chia buồn.
Tôi đem hết thời giờ, nghị lực và hăng hái để làm nghề mới của tôi". Thế rồi một buổi sáng, lớp chúng tôi tựu tại phòng thí nghiệm ban Thực vật học và thấy trên bàn, trước mặt ông giáo Brandwine có lù lù một chai sữa. Trước khi quyết định, tôi muốn được hỏi ý ngài.
Ông ta nói trắng ngay: "Này cô, tôi đã thấy cô diễn và biết cô mắc cỡ vì bộ răng của cô". Hai ba ngày sau, ông lại nhận được bức thư nữa của thiếu phụ và bà ta quả quyết rằng, mặc dầu khéo che đậy thế nào đi nữa, ông cũng vẫn là một kẻ "dối trá, phản bội và khốn nạn". Họ ăn rồi, bàn tán hàng giờ về những kinh nghiệm trong ngày.
Nhưng không lụt mà còn tệ hơn lụt vì năm ấy, giá bò ở chợ Chicago hạ tới nỗi con bò nuôi mập mà bán chỉ lời có 30 Mỹ kim. Nếu có một phụ nữ nào đã đính hôn với Mạo hiểm thì chính bà vậy. Những nhà chuyên môn nguyền rủa, đưa tôi ra bêu rếu trước công chúng.