Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?
Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Để thoát khỏi nỗi chán chường. Có điều, con đường thì khác. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Dù đó là hai yếu tố mâu thuẫn. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Có những loại người không hạnh phúc được, khi hèn.
Để tí nữa em bảo cháu vào. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc. Nhưng mà tôi ươm mầm.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt. Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc.
Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Chia luôn thành hai phe ẩu đả.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được?
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.
Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Người bảo người là ác. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.