Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Một ngày thả ra nắng mặt trời. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.
Chúng tôi ngồi yên với sự thoải mái chứ không gắng gượng hay kìm nén. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.
Một giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt nàng. Nhà văn bỗng thèm nụ cười trong im lặng của nàng. Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông.
Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy.
Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.
Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa.
Sự đố kị lộ liễu này thực ra dễ là biểu hiện của vô đạo đức và bất hiện sinh. Phải có mối quan hệ. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Nhưng nó còn nhiều việc mà cái tuổi đó khó tự điều tiết hợp lí: Học chính, học thêm, tập luyện thể thao (khá chuyên nghiệp, ăn lương). Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.