Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài.
Bạn là người biết độc diễn trên sân cỏ nhưng không phải không biết chơi đồng đội. Thế rồi, cuộc sống trở nên sôi động hơn mọi ngày. Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó.
Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu. Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Cái này họ cũng nhầm.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Cháu ở đây với các bác là cháu quí các bác, các anh chị lắm. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Không biết bác có nhớ chuyện này không. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp.
Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Một bữa cơm tối, bố mẹ cãi nhau, bố đập tan mâm cơm. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Âm thanh lắng hẳn đi.