Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Lần bắt bài đầu họ tha vì cũng đúng về thế hệ của ta nhưng không phải ta.
lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn… Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản.
Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Lũ ý nghĩ đã đầy hộp sọ, không muốn vứt đi (có cái quả thú vị, vứt đi cũng phí). Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.
Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Giữa đời sống và nghệ thuật. Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà.
Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng.
Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Viết những điều này ra còn nghĩa lí gì khi không thay đổi được cục diện? Vấn đề là cục diện còn có thể thay đổi được. Và ta bị ức chế liên tục.
Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Với sự tàn tạ, còn cách nào khác đây ngoài viết. Rao giảng cũng là chơi.