Hãy ghi ra tất cả những gì bạn phải làm và khi nào cần làm. Một tháng sau, Kiwi đứng ở phi trường John F. Nếu bạn làm theo các bài học rất đơn giản trong những trang sách này, bạn cũng có thể trở thành một Người-Biết-Cách-Giải-Quyết-Vấn- Đề.
Để kiểm tra giả thuyết đầu tiên Mình có thể giảm phần lớn chi tiêu nếu ngừng mua đĩa CD và game, John quyết định phân tích chi tiêu trong vòng 3 tháng vừa qua của cậu. Kiwi dùng một bảng so sánh ưu khuyết điểm đối với cả hai trường. Chúng ta thường đưa ra những quyết định quan trọng mà không dành đủ thời gian để suy nghĩ thấu đáo tất cả những lựa chọn và tìm kiếm những thông tin chính xác.
Như Đậu Phụ nói: Chúng ta chỉ mới báo tin cho một số bạn ngồi gần trong lớp biết mà thôi, còn nàng Nấm có lẽ chẳng mời ai vì tuy nàng trông có vẻ kiêu ngạo nhưng thực ra lại hay xấu hổ. Cậu bắt đầu tìm trong phòng mình trước. Mọi người thường quanh quẩn với việc thu thập thông tin và tiến hành những phân tích chẳng ra đâu vào đâu.
Tuyệt vời, tớ sẽ bảo con bé gọi cho cậu. Mình cần nghĩ xem mình có thể làm gì để đưa ra quyết định chính xác hơn. Dĩ nhiên, có thể cô chỉ có chừng ấy thời gian để đưa ra quyết định, cũng như tất cả chúng ta đều phải đối mặt với thời hạn cho mỗi công việc.
Hơn thế nữa, 90% số học sinh ấy dự định sẽ tiếp tục xem những buổi diễn sau! Điều này nghe qua thì rất đơn giản. Ghi ra những câu hỏi, rồi suy nghĩ xem mỗi câu trả lời Có hoặc Không sẽ dẫn đến một (hoặc nhiều) lời giải thích hay câu hỏi khác.
Giả sử như bạn đánh giá chất lượng giáo dục và học phí là rất quan trọng (nên nó sẽ được gán trọng số là +/- 3) trong khi tuổi của ngôi trường không quan trọng lắm (tức là trọng số +/- 1) Tâm trí cô cứ mãi quanh quẩn với những câu hỏi. Cậu lại phân làm hai nhánh: tiền từ người khác và thu nhập tự tạo.
Cô Thở Dài chỉ quanh quẩn ở điểm xuất phát. Cải thiện hiệu suất học tập nghĩa là thay đổi phương pháp học tập. Nghĩa là cậu sẽ không thể mua máy vi tính nếu cứ tiếp tục bằng lòng với tình trạng thu nhập hiện nay.
Những Người-Biết-Cách-Giải-Quyết-Vấn- Đề là những người quyết định rất giỏi. Trong biểu đồ, cả năm nhân vật đều có một vấn đề cần giải quyết. Sau mỗi lần diễn tập, nàng Nấm lại cười tươi Chúng ta cũng không tệ chứ hả?.
Tương tự, họ xếp hành động 8 (tạo một đĩa CD để phát cho học sinh trong trường kèm theo ghi chú về buổi diễn sắp đến) có mức độ ảnh hưởng cao nhưng khó triển khai vì họ không biết làm thế nào để ghi đĩa CD. KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ MUỘN ĐỂ TRỞ THÀNH NGƯỜI BIẾT CÁCH GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ Chắc là nó sẽ vui lắm.
Mọi người không tham gia vì ngay từ đầu, họ không hề biết sẽ có một buổi biểu diễn. Mục tiêu của tôi là dạy cho trẻ em Nhật cách suy nghĩ giải quyết vấn đề, đóng vai trò chủ động trong công cuộc giáo dục dành cho chính các em và cải thiện cuộc sống của chính các em. Hành động thứ 6 (dán thông tin chi tiết về buổi diễn lên bảng thông báo của mỗi lớp) thì sao? Họ nên đặt hành động này ở đâu? Mức độ ảnh hưởng sẽ thấp vì rất ít người xem thông báo vào một ngày nhất định, và thậm chí nếu có ai đọc thông tin chi tiết về buổi diễn, việc đó cũng chỉ tăng mức độ thông tin mà thôi.