Tôi gọi đây là triệu chứng của căn bệnh kiêu kỳ. Tôi đã học cách để thành công trong môn trượt tuyết, và mục đích tiếp theo của tôi là học cách để thành công trong lĩnh vực tiền bạc!”. Một năm sau, tôi nhận được e-mail của ông với nội dung như sau: “Chương trình đào tạo đã hiệu quả không ngờ, chỉ có điều tôi đã mắc một sai lầm.
Ít nhất bạn cũng có thể đến một nhà hàng kha khá để thay đổi không khí. Bạn càng thoải mái thì bạn càng ít gặp rủi ro hơn, như thế bạn lại càng ít cơ hội để thử thách hơn, ít người để gặp gỡ, và càng ít cơ hội để bạn thử nghiệm chiến lược mới. Bạn đừng quên: Những gì bạn chú tâm và theo dõi ắt sẽ gia tăng.
Giả sử đó là cây bút. Lý do thứ hai khiến phần lớn chúng ta có vấn đề với việc đón nhận là vì ta đã thuộc lòng câu châm ngôn: “Cho đi tốt hơn là nhận về”. Chúng ta đã để nghề nghiệp và các lựa chọn kinh doanh của mình lệ thuộc chủ yếu vào thu nhập từ công việc.
Dù công việc hay lựa chọn của bạn là gì thì bạn cũng hãy tạo ra tình huống cho phép bạn nhận được tiền công dựa trên kết quả và công sức thực tế mà bạn bỏ ra. Ngược lại, nếu bạn chỉ biết tiêu xài và tiêu xài, thì không những bạn không bao giờ giàu lên được, mà phần trách nhiệm trong con người bạn rốt cuộc cũng sẽ tạo ra các tình huống làm bạn thậm chí không thể tận hưởng những thứ mà bạn chi tiền để có được, và đôi lúc bạn sẽ còn mang nặng mặc cảm tội lỗi. Lúc đó cha mẹ bạn sẽ nói gì? Họ có bảo: “Được thôi, con hãy tạo ra thu nhập thụ động” không? Chắc là không! Đa số các bậc phụ huynh của chúng ta nói với con cái rằng: “Hãy tự đi làm mà kiếm tiền”, “Tìm một công việc mà làm” hay một câu khác đại loại thế.
Hãy lập bảng cân đối tổng tài sản bằng cách lấy tài sản (tổng giá trị hiện tại của tất cả mọi thứ bạn sở hữu) trừ tiêu sản (tổng giá trị tất cả các món nợ của bạn). Bạn có sẵn sàng làm việc 16 giờ một ngày? Người giàu sẵn sàng làm thế đấy. Thế nên khi bạn không sẵn lòng đón nhận, bạn đang “làm khổ” những người muốn cho bạn.
Người giàu biết rằng quá trình xây dựng tổng tài sản chính là khoảng thời gian cần có để giải phương trình chứa tất cả bốn ẩn số đó. Bạn có bao giờ để ý nhà kho hay nhà xe của bạn không? Thường thì chúng Ý chúng tôi là gì? Hãy chuẩn bị tốt nhất trong thời gian ngắn nhất rồi hành động, và điều chỉnh dần trong quá trình thực hiện.
Tôi không đề nghị bạn răm rắp tuân theo những lời khuyên của họ, mà tôi khuyến cáo bạn làm quen với các phương án tài chính khác nhau. Chẳng hạn bạn có thể trở thành người bán hàng ăn hoa hồng. Conwell trong tác phẩm “Cánh đồng kim cương” ( Acres of Diamonds) của ông ra đời cách đây hơn một thế kỷ:
Quy tắc đó là: “Mọi sự việc xảy ra đều có nguyên do của nó và nguyên do ấy hiện hữu là để hỗ trợ tôi”. Trở lại câu chuyện của chúng ta. Khi làm việc với người khác, bạn có thể trở thành người lãnh đạo hoặc sẽ là người đi sau.
Rồi tôi gửi nó chiếc hôn may mắn và nói lên thành tiếng: “Tôi là thỏi nam châm hút tiền. Muốn cực này tồn tại thì bắt buộc cực kia phải tồn tại. Trong trường hợp này, phần lớn mọi người sẽ hạ thấp yêu cầu của mình hoặc nâng cao ngân sách đầu tư dự kiến.
Tiếp theo, anh không còn phải lo cho bà suốt sáu tháng mỗi năm. Nhưng tôi thì không tin như vậy. Chúng tôi sẽ quên trận đấu này và tập trung cho trận tiếp theo.