Tôi nói vô cùng tĩnh mịch, vì có chỗ nào mà lòng ta được trầm mặc hơn là trong một toa xe đầy những ông đương yên lặng hút thuốc? Không! Tôi không thể để bạn vung vãi những viên ngọc thời gian vô giá như các ông Hoàng phương Đông được. Nhiệm vụ đó cũng đã khó khăn đấy chứ! Ít người làm tròn được. Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.
Nhưng có gì lạ đâu? Vẫn là luật nhân quả mà. Tôi không bảo bạn ngày nào trong đời, bạn cũng phải tận dụng trí não trong ba giờ đó đâu. Bạn có nhớ, buổi sáng đó, nhận được một bức thư khiến bạn lo lắng, cân nhắc kỹ lưỡng khi trả lời không.
Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2. Thật lạ lùng, các nhà báo thường có nhiều ý táo bạo, mới mẻ, hợp thời là vậy, mà chỉ dạy ta cách sống với một số lợi tức nhất định nào đó, chứ không bảo ta cách sống với một số thời gian nhất định. Nên phòng trước những điều bất ngờ.
Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi. Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy. Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.
Đọc hết chương trước, chắc bạn thấy vui vẻ hy vọng và tự nhủ: "Anh chàng này sẽ chỉ cho mình một cách dễ dàng và không mệt nhọc để làm những việc mình muốn làm từ lâu nay mà không được". Như trên tôi đã nói, sự tiếp tế thời gian có chỗ này quý nhất, là ta không thể tiêu non nó được. Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy.
Tại sao tôi phải vô lý đến mắc cỡ vì điều đó nhỉ? Hỡi người đời, anh phải tự biết anh. Bạn lên xe với tờ báo và bình tĩnh, ung dung để hết trí não vào tờ báo. - Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư?
Hãy chú ý hết vào việc hồi âm, không cho óc mình nghỉ ngơi một phút nào suốt cho tới khi tới sở, tới nơi bạn ngồi ngay xuống, lấy giấy trả lời. - Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy. Nhưng có nhiều mức độ.
Hôm đó, bạn không bỏ ra 45 phút để sửa soạn đi ngủ. Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy. Mỗi tuần, trong sáu buổi sáng, mỗi buổi sáng để dành ít nhất là nửa giờ và trong ba buổi tối, mỗi buổi được giờ rưỡi, tổng cộng bảy giờ rưỡi.
Bạn tự nhủ: "Ta phải ráng biết chút gì về cuộc cách mạng Pháp, về lịch sử hỏa xa hoặc những tác phẩm của John Keats (thi sĩ Anh ở thế kỷ 19)". Mà thái độ của thầy là điều quan trọng nhất. Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.
Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa. Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo. Vậy bạn nên để, chẳng hạn, từ 9 giờ đến 11 giờ rưỡi để làm một việc mất giờ rưỡi.