Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.
Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải.
Tôi, mọi người gọi nó dậy những hôm đi ăn giỗ, nó nằm ườn, càng gọi nó càng nằm, càng mắng nó càng nằm. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.
Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ.
Nhưng mẹ thì lúc nào cũng bận. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Rồi lại đây ngủ bên em.
Mà không, lúc ấy, có lẽ im lặng là hạnh phúc. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Trẻ con hay người lớn.
Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau. Không biết nên viết tôi mới 21 tuổi thôi à hay đã 21 tuổi rồi ư.
Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận. Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua.
Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Trong công viên thì toàn ma cô. Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.