Dabasir có vẻ như phớt lờ trước tình cảnh của Tarkad. Và mặc dù phải trả những khoản tiền thuê nhà khá cao, nhưng ngôi nhà mà họ sinh sống không được rộng rãi và sạch sẽ. Tuy nhiên, số vàng đó đã đem lại cho con nhiều bất hạnh.
Tôi nhìn vào khoảng không trước mắt. Những kẻ đầu đảng bị giết chết, còn một số khác trong đó có tôi bị dẫn về Damacus bán làm nô lệ. - Tôi vô cùng cảm ơn bà, và có lẽ suốt đời tôi không trả hết món nợ này.
Còn mua thêm những mặt hàng mới để bán thì con đã hết vốn. Vì vậy, tôi vui lòng cho anh mượn mươi đồng tiền vàng nếu anh bảo đảm với tôi rằng, anh có thể hoàn trả lại cho tôi trong thời gian sớm nhất". Tại sao ông lại được gọi về Babylon? Phải chăng ông sắp đón nhận những trận cuồng phong mới của cuộc đời? Ông đã làm những gì để bị trừng phạt nhiều như thế? Ông còn gặp những bất hạnh nào nữa không?
Ông cũng không kết thân được với nhiều người khôn ngoan. Đó là công trình xây dựng bức tường thành rộng lớn bao bọc vương quốc. Sau đó, trong những lần tiếp theo, tôi đều cho ông Aggar vay luôn số tiền gốc và lãi.
Tất cả cảnh vật xung quanh tôi dường như mang một màu sắc tươi mới, giống như thể tôi đã nhìn thấy chúng xuyên qua một phiến đá kỳ diệu. Cũng vì những lý do đó, một số người bạn thuở niên thiếu của ông Arkad tìm đến và nói rằng: - Con trai à! – Cha tôi bảo.
Tại sao tôi phải hy sinh những sở thích của bản thân để làm những công việc mất nhiều thời gian như thế? Chính vì những suy nghĩ như vậy mà tôi đã không làm theo lời khuyên đầy kinh nghiệm quý báu của cha tôi. Dabasir nói với Kauskor, người chủ tiệm, đang nở nụ cười tươi rói trên môi: - Một túi vàng và một mảnh gốm trên đó khắc những lời khôn ngoan, các anh sẽ chọn cái nào?
Kế Megiddo là Zabado, kẻ ăn trộm cừu. Tôi đến đây cũng không phải để vay vàng, mà là vì cần tới những lời khuyên khôn ngoan của anh. Ngược lại, những điều quá đơn giản, nằm trong tầm tay và có thể dễ dàng thực hiện thì nó sẽ không tạo ra những động lực khuyến khích bạn nỗ lực phấn đấu.
Cái này là của Nebatur, người buôn lạc đà ở Babylon. - Sau khi cho biết mình là một nô lệ, ông Arad Gula nói rằng ông đang lo lắng về cuộc sống tự do sắp tới của mình. Và ở đó sẽ không có ai biết được tôi đã từng là một người nô lệ.
Theo cách thức như thế, Arkad lần lượt tìm hiểu từng người đang làm nghề gì và thu nhập của họ ra sao. Tuy nhiên, cũng nhờ sự quan sát, tôi đã thấy được một số người khác ngày càng có nhiều tiền bạc, mặc dù họ vẫn luôn tiêu pha hào phóng. Anh ta vẫn không quên nhắc nhở ông hãy chăm chỉ làm việc.
- Đúng vậy! - Một người thợ làm yên ngựa khả kính góp lời. Bắt đầu từ một số vốn nhỏ, tôi đã mở rộng vốn cho vay và cho nhiều người vay. - Của Megiddo và của cậu nữa.