Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang. Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ.
Và còn nhiều lí do khác. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không.
Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi. Dùng hay không dùng thì có sao. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.
Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Đôi khi những sự quá muộn làm đời sống trở nên vô nghĩa. Diễn biến tâm lí có vẻ như thế.
Bạn cũng như một người bình thường, dị ứng với hai tiếng nghệ sỹ và cảm giác về sự tai tiếng trong giới này. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.
Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Tin một chút, một chút thôi, em ạ. Mặc dù đó chỉ là một phần nội dung của những gì tôi viết.
Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.
Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có.
Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.