Tính hài hước luôn được hoan nghênh trong các cuộc trò chuyện. Họ hiểu được cảm xúc của ta như thế nào, quan tâm đến suy nghĩ của ta. Bạn có thể làm được những điều gì độc đáo? Khoan hỏi công ty sẽ đem lại những gì cho bạn, mà hãy nói những gì bạn có thể làm được cho công ty.
Nếu đây là một công ty lớn và nổi tiếng thì hãy hỏi về những thành công của nó. Và cho dù hỏi với bất cứ ai thì bao giờ tôi cũng tạo ra một cuộc tranh luận vô cùng thú vị và gay cấn. Đó là giây phút tự hào nhất trong cuộc đời tôi.
Đừng bao giờ quá phụ thuộc vào tờ giấy đến mức không ngoái nhìn khán giả. Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy. Mọi người à ra vỡ lẽ.
Quan điểm về chính trị của Ted giống như nhiều người khác, trong đó có tôi. Chúng đâu phải là khán giả của bạn! Lưu ý còn lại là đừng thiên vị khi nhìn. Cuomo quả thật có một khả năng tranh luận rất hùng hồn.
- Nhưng đây là câu lạc bộ Rotary. Trước giờ giao thừa, tôi làm người thông ngôn chúc mừng năm mới trên các đường phố. Dù không biết chính xác bao nhiêu phần trăm, nhưng tôi thừa nhận rằng hơn phân nửa các cuộc trò chuyện của phần lớn chúng ta là dành cho công việc.
Có thể ông là vị khách tuyệt nhất tôi từng tiếp xúc nếu xét về khả năng phân tích. Thỉnh thoảng, rời mắt khỏi bài văn và ngước lên nhìn khán giả, với một vẻ mặt tự nhiên và thân thiện nhất mà bạn có. Bí quyết đầu tiên này rất thường thấy ở những người thành công trong việc ăn nói.
Nói là đi buôn cho oai chứ thật ra toàn bộ số hàng chỉ là một thùng gỗ đựng sách giáo khoa… của người khác. Tôi chẳng còn biết hỏi cái gì nữa. Remember? (Em có nhớ cái đêm hôm ấy? Đêm mà em nói Em yêu anh.
Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo. Không khí hội nghị rất sôi động. Thật không còn lời nào để nói! Tôi hoàn toàn bị sốc và tràn trề thất vọng! Thất vọng cho khán giả của tôi, những người đã xem Mitchum là thần tượng.
Tương tự, với câu hỏi thứ hai, nếu nhận được câu trả lời: Sáng nay tôi có đọc một bài báo phân tích giá vàng giảm… thì bạn có thể thoải mái kết nối đề tài giá vàng với anh ấy. Tôi đã nói những lời chân thật từ trái tim mình, không gò bó, không gượng gạo. Nếu nói mà không biết rằng mình đang nói cái gì, không biết rằng mình sẽ lèo lái vấn đề này đi đến đâu thì nguy hiểm vô cùng! Tôi đoan chắc bài diễn văn đó sẽ toàn những tiếng ậm ừ, ấp a ấp úng, và rất dễ bị lạc đề.
Ông ấy là một nhà thương thuyết giỏi với tính cương quyết trong từng lời nói. Tôi đến bắt tay anh ta và, ôi trời, bàn tay ấy ướt sũng mồ hôi. Nghe thế Sinatra mới chịu đồng ý.