Khi tôi còn nhỏ, nhà tôi là bạn thiết của tôi, dắt dẫn tôi trên con đường chính. Một khi bạn đã định kỹ những hành vi đẹp đẽ, cao cả, bạn muốn làm thì tự nhiên ngày tháng sẽ đưa cơ hội thuận tiện tới lần lần cho bạn thực hiện được ý bạn. Một hôm, người ta đặt nó lên một chiếc ghế cao, để cho nó nấu món cháo của nó.
Phép lịch sự cần thiết cho hôn nhân cũng như nhớt cần cho máy chạy. trở nên triệu phú đều nhờ thị dục đó cả. Ông cùng viên đại lý tại miền đó, đi thăm một khu có nhiều người Hòa Lan làm chủ trại.
(Tôi phải nói rằng bà phỏng vấn anh chàng ấy ở trong khám). Trong thời gian đó, bà kêu điện thoại hỏi một người chủ cũ về hạnh kiểm của chị ta. Một người học trò của tôi, có đứa con làm biếng ăn.
Hết bản này đến bản khác bị từ chối. Ráng sức lắm mới giữ được nụ cười trong cả bữa tiệc mà tôi đau khổ như bị hành hình vậy. Ông có bổn phận là gieo hăng hái trong lòng nhóm vô vọng đó.
Muốn cảm động ai và dẫn dụ người đó tới hành động, chỉ có một cách là người ta muốn gì, cho người ta cái đó. Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe. Tôi dám cuộc với bạn rằng bữa đó thầy về nhà, vui như sao, kể lại chuyện cho vợ nghe và buổi tối, khi rửa mặt, ngắm bộ tóc trong gương, tự nhủ, "Kể ra tóc mình đẹp thiệt".
Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích. Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con. Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh.
Khéo xử một cách ngọt ngào, biết giữ thể diện cho Steinmetz, họ đã êm ấm đạt được mục đích, không thiệt hại chút gì hết. Ngày hôm nay đổ khuôn được mấy lần? - Sáu lần. Có một số rất lớn vợ chồng mà thiệt ra không phải là vợ chồng.
Tôi nhớ có lần đặt làm những tấm màn ren để trang hoàng trong nhà. Lương tri của tôi bảo tôi rằng trước cũng vậy mà sau này cũng còn như vậy, tôi suốt đời sẽ chỉ là một "thằng" khiêu vũ dở thôi. Thiên hạ không nghĩ tới bạn đâu.
Xin bạn nhớ lời này của Emerson: "Mỗi người đều có chỗ hơn tôi; cho nên ở gần họ, tôi học họ được". Mày phản đối người ta mà như tát nước vào mặt người ta vậy. Tôi tự nhủ: "Nghĩ cho cùng, nếu mình ở vào địa vị bà ta, chắc mình cũng cảm giác như bà ta, phải ráng hiểu quan điểm của bà ta mới được".
Sau này có người cho hay rằng, tôi vừa ra khỏi phòng, nhà thông thái đó quay lại nói với ông chủ nhà, khen tôi thế này, thế khác và cho rằng câu chuyện tôi rất hứng thú và tôi là một người ăn nói rất có duyên. Vài cô mụ đó bị bắt, nhưng nhờ vận động với vài nhà chính trị, họ chỉ bị phạt một số tiền nhỏ thôi. Mới rồi ông có nói - tôi biết chắc như vậy - rằng quân đội và chính phủ đều cần có một người độc tài cầm đầu.