Sẽtop1

Nữ thư ký thực tập bị tiền bối dẫn đi công tác bắt phục vụ đối tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Cách đó giúp tôi nhận xét một cách lạnh lùng, khách quan và diệt được hết những cảm xúc. Nhưng bây giờ tôi còm dám chắc trả lời được những câu hỏi đó không? Không. Nhìn vào kính tiềm vọng, tôi thấy một chiếc tàu hộ tống, một chiếc tàu dầu và một chiếc tàu thả mìn.

    Chứng cơ là bức thư của ông đầy những lỗi vậy". Không có một sinh vật nào ở miến ấy hết. Ông mới từ chức phó trưởng ban của hảng General Motors và qua giúp việc cho ban nghiên cứu của hãng đó.

    Nhất là ông lại có thì giờ suy tưởng. ảnh hưởng của ngoại giới rất nhỏ. Mồ hôi toát ra lạnh và nhờn.

    Nhất là ông lại có thì giờ suy tưởng. Tôi phân vân như lạc hướng. Ông ta nói trắng ngay: "Này cô, tôi đã thấy cô diễn và biết cô mắc cỡ vì bộ răng của cô".

    Tôi đặt nhan đề là Đắc nhân tâm. Muốn vậy, tôi đi lượm hàng chục cuốn dạy cách nói trước công chúng và bỏ mất một năm để chuyển những ý của họ sang bản thảo của tôi. Nhẩm thầm: "Mặt trời sáng trong, vạn vật tươi thắm, dịu dàng, ta cũng hoà theo nhịp sống thần tiên của vũ trụ".

    Lần cuối cùng gặp tôi, bà đã 70 tuổi. Tôi nhận thấy rằng nếu dùng hết thời gian vào việc tìm tòi những sự kiện một cách vô tư khách quan, thì khi nhận thức những sự kiện ấy, ưu tư sẽ tan dần đi". Trước khi vào chào một ông khách, tôi dò hỏi để biết ông ta đóng thuế bao nhiêu, có thói quen nào, tư tưởng về chính trị và tiêu khiển ra sao? Trong khi người ta tiếp, tôi lợi dụng tất cả những điều đã thăm dò được đó.

    "Không có gì giải trí và làm cho óc ta được nghỉ ngơi bằng lòng tín ngưỡng, giấc ngủ, âm nhạc, vui cười. Trước kia tôi làm việc bảy giờ một ngày, Bây giờ một ngày tôi làm 15, 16 giờ. Nguyên tôi làm thủ quỹ một công ty bán trái cây ở Nữu Ước.

    Nhưng ông không điên. Bạn tôi, ông Frank Bettger, nhân viên một công ty bảo hiểm quan trọng nhất ở Mỹ nói với tôi rằng ông không những diệt bớt được ưu tư về công việc của ông mà còn tăng số lời lên gấp đôi, nhờ một phương pháp tưng tự. Chúng ta học bằng cách hành.

    Tôi không bao giờ quên được một ý kiến đã đọc trong tờ báo Đời bạn. Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết. Kết quả rất thần hiệu.

    Không có họ thì khó biết được đời tôi đã ra sao. Họ dùng hai sợi dây cáp để đưa thùng xuống tàu. Câu chuyện của cô Olga K Jarvey chép lại cho tôi như vậy: "Tám năm rưỡi trước tôi bị chứng ung thư, nó suýt làm tôi chết lần mòn, vô cùng đau đớn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap