Tôi cứ luôn thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy đến với cậu. Anh sẽ đi tìm Sid cùng về, nếu có bị cười vào mũi thì dẫu sao hai cũng còn đỡ hơn một. Chỉ có cách làm như vậy ngươi mới biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không hề mọc ở đây.
May mắn sẽ héo tàn khi chúng đến với những người chỉ biết chờ đợi mà không làm gì cả. - Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, và nếu nước không bay hơi thì hồ sẽ bị ngập nước, và nếu hồ quá đầy nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối, hoa quả, và sinh vật trong rừng sẽ bị chết.
Đó là một giọng nói buồn bã và đau đớn. Và việc này thì cần phải có thời gian. Những chiếc lá bắt đầu xào xạc, đó là khi thần Gió cất giọng trả lời:
Chàng cảm thấy hạnh phúc làm sao. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, tôi đã làm cậu buồn. May là Sid đã không trì hoãn việc tỉa bớt các nhánh cây, nếu không thì chắc là anh sẽ không còn thời gian để biết được là mình cần phải xới bỏ đá thì cây bốn lá mới có thể mọc lên được.
Vì giờ đây, chàng đã biết cách tạo ra sự may mắn, vì thế chàng không giữ lấy nó làm bí mật cho riêng mình. Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này. Điều này chưa bao giờ xảy ra trong hai ngàn năm qua.
Từng phút - từng phút - từng giờ chậm rãi trôi qua. Dẫu sao thì nghe câu chuyện này ông cũng có mất mát gì đâu. Chỉ cần chặt bớt các nhánh cây nữa là xong rồi.
Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối. Nott bắt đầu ý thức được sai lầm to lớm của mình. Dường như cách dễ dàng nhất bây giờ là theo chân Nott rời khỏi khu rừng để khỏi phải đối diện với một tình huống khó xử.
Tôi tìm cậu với niềm tin rằng cậu sẽ truyền nghị lực và niềm tin cho mình. Chờ đợi làm anh mất hết tinh thần, nhưng hiện giờ, đó là điều duy nhất mà Nott có thể làm. Tay chàng rớm máu và dính đầy đất.
Tiếng cười thơ ngây của những đứa trẻ đang đùa nghịch gần đó làm cho ông như muốn quay trở lại thời niên thiếu của mình. Chắc có lẽ sau khi thay đổi đất mới thì điều phải làm tiếp theo là cung cấp nước cho nó. Chẳng ai thèm cắt bớt những nhánh cây già cỗi, vì thế không thể có một tí ánh sáng nào nơi đây cả, và cây không thể tươi tốt được.
Sẽ có lúc anh cần dùng đến hay trao cho người cần đến nó. Những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ đã rơi xuống. Tôi không nghĩ là mình đã sáu mươi tuổi rồi.