Jim kể anh đã từng thử nghiệm với một anh chàng đi đâu cũng Khỏe không? kiểu này. Đâu là đội Bills? Đâu là đội Dolphins? Chữ số trên áo của họ thì hoàn toàn mù tịt. Và tên tuổi ông cũng nổi tiếng như nghệ thuật Stengelese của chính ông vậy.
Những người khách bộ hành nhìn vào cửa kính và thấy một người đàn ông đang gục đầu xuống bàn, cạnh cái micro. Nhiều lời đồn đại rằng Sinatra là một người hay cáu giận nhưng tôi lại thấy anh ta nói chuyện rất khôi hài. Và những câu trả lời thì muôn màu muôn vẻ.
Một ngày nọ, chúng tôi cùng dùng bữa trưa ở một nhà hàng Duke Zeibert (Washington). Và không quên nhắc Benny một lần nữa: Nhớ nghe chưa Đừng cười. Cuộc đàm phán của Herb thành công! Thật không thể ngờ một cậu học trò mười ba tuổi lại có thể lập luận đến thế! Thầy Cohen vừa lau mồ hôi trán vừa gật đầu đồng ý quên đi mọi việc.
Không ai gọi Harry Truman là một nhà hùng biện vĩ đại cả. Cám ơn những nhà thiết kế có óc sáng tạo thật độc đáo này! - Cậu có biết sau bữa tiệc thì Jeanerre luôn hát vài bài không?
Mọi việc diễn ra quá nhanh đến nỗi chúng tôi không có cơ hội để đính chính. Ai mà không thích nghĩ rằng nền kinh tế quốc gia vững như bàn thạch, nhưng xem chừng cái bàn thạch ấy giờ đây cũng đang lung lay. Trong một bữa tiệc, mọi người đang bàn luận về đề tài sức khỏe và ai cũng có những nỗi ưu tư riêng.
Vì sao tôi biết? Vì nó cũng vừa mới giúp ích cho tôi. Như họ đã từng là những viên ngọc sáng chói ra sao, con cái của họ thành đạt thế nào… Ở tang lễ, bạn không cần quá băn khoăn trăn trở mình nên nói những gì. Nếu nói chuyện hài hước, có nghĩa là bạn đang giúp tất cả mọi người đều cảm thấy thoải mái.
Yếu tố này bao giờ cũng cực kỳ cần thiết, không chỉ trong công việc mà trong bất cứ tình huống trò chuyện nào. Nhưng nếu làm hỏng việc gì thì khó khăn đây. Các nhà chính trị thường có thói quen này, nhất là những lúc bắt đầu.
Đôi lúc cũng cần trình bày tỉ mỉ và chi tiết mới có thể giải quyết được công việc. Phải lập luận một cách cương quyết và sắc bén. Ted cũng có những đức tính như Truman: thẳng thắn, sôi nổi và quyết đoán.
Anh rất hăng hái mỗi khi nói về lĩnh vực truyền thông hay đảng Cộng hòa. Anh không giả tạo, không hài hước một cách khiên cưỡng. Và tôi hỏi vị khách của chúng ta câu hỏi đầu tiên:
Các bạn còn nhớ anh chàng ca sĩ hát ca khúc Remember mà tôi từng kể ở chương 4 không? Anh ta là vị khách mời có đầy đủ cả bốn yếu tố trên. Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm. Thậm chí khi được gọi là một Cái đầu biết nói, tôi vẫn nghĩ rằng tôi đã thành công trước hết là nhờ biết lắng nghe.