Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Ngồi nghe giảng và chép bài.
Xin lỗi em, xin lỗi các con. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Không phải học con phải về đây ngay chứ.
Về danh tiếng và giá trị. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Cậu em người quen ấy đến đó thường xuyên. Quả thực là hôm nay cả nhà lo. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Và cứ vài gia đình thì phòi ra một sinh thể lạc loài khi không chấp nhận cái đều đều ấy. Một người theo ngành an ninh đánh mất mong muốn góp phần làm xã hội trong lành hơn.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề.
Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả. Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Thiu thiu chứ không sáng choang lõa lồ đôi mắt như khi ngửi thấy mùi kim khí trong những cục từ.
Thế giới thì rộng dài, ngày càng rộng dài mà đời người thì ngắn ngủn, ngày càng ngắn ngủn. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.
Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày. Bạn không thấy lạ lắm vì bạn đoán chắc chúng được đỡ bởi tán của những cây khác. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng.
Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh. Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.