Nên bạn bỏ qua như không. Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Tôi không thích mèo.
Với đời người, ngắn lắm. Người bảo người là ác. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình.
Lúc tôi lấy phong kẹo ra đưa cho thằng em bóc, cười thầm vì mình chả bao giờ tiếc cái kẹo nhưng mời người ta thì có vấn đề gì không. Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ.
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.
Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ. Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để. Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không.
Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.
Chúng tôi đi thay quần áo. Tôi có thể giết họ bằng nhiều cách. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn. Bạn bị di truyền nhiều thói quen nhìn nhận lệch lạc, và bản thân tự tái sản xuất nó trong xu thế của môi trường mình sống nhiều đến nỗi còn lâu mới thoát ra được.
Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Mẹ: Chắc con lại ghé đâu chơi chứ gì.