Tại sao thế? Tại kinh nghiệm bảo nó biết rằng làm như vậy chẳng ích lợi gì. Nhờ dạy người lớn trong 35 năm, tôi biết rằng đàn ông và đàn bà có thể diệt ưu phiền, sợ sệt cùng nhiều chứng bệnh và có thể thay đổi hẳn đời họ đi bằng cách thay đổi tư tưởng trong đầu. Những con số ấy mặc dầu đáng sợ, nhưng theo luật trung bình thì phần rủi có là bao?
Cháu không bao giờ quên được cái chân lý đẹp đẽ ấy mà cô đã dạy cháu. sao màu mờ, loé thế này? Ông không còn trông rõ hình thêu trên thảm nữa. Họ vừa "ca những điệu vui" vừa chết.
Nhiều độc giả đồng ý với tôi là cuốn đó hay hơn Đắc nhân tâm, và ngay từ chương đầu đã trút được một phần nỗi lo rồi, cho nên chép nhan đề chương đó "Đắc nhất nhật quá nhất nhật" để trước mặt, trên bàn viết. "Nếu những kẻ ích kỷ tìm cách lừa dối bạn, thấy bạn tử tế lại làm quá, thấy bạn tin lại lừa đảo, thì bạn đừng giao du với chúng nữa, coi chúng như không có, nhưng chớ nên tìm cách trả đũa lại. Dì Viola bây giờ ra sao? Dì đã goá chồng trền 20 năm và có năm người con đã trưởng thành ra ở riêng.
Về điều ấy tôi cũng không biết gì hơn bạn. Ông cầm chiếc đồng hồ lấy 165 mỹ kim và mở trường dạy học, ngay giữa rừng, lấy một gốc cây làm bàn. Và bản tính của loài người chưa thay đổi thì hãng còn phát đạt cả ngàn năm nữa, nhờ sự bảo hiểm xe, tàu, giầy dép, keo khằn.
Bác sĩ kể chuyện một thân chủ ông có hai hàm răng rất tốt. Tăng lương "đúp"? Không. 000 người đau bao tử ở nhà thưng Mayo đã chứng thực điều ấy.
Bà chẳng có ai ở gần đền nói chuyện cho khuây khoả, ngoài mấy người Mễ Tây Cơ và người da đỏ không biết lấy một câu tiếng Anh. Đừng ưu phiền nữa mà kiếm việc gì làm cho khuây khoả đi". Ông gặp tai nạn vào năm 24 tuổi.
Sáu tuần sau, ông nọ mời bác sĩ lại coi phòng giấy của mình. Một tiếng động nhỏ nhất cũng làm tôi nhảy lên. Tôi có thể ở lì trong phòng này mà không lại hãng nữa.
Một hôm mua cà rem ở một tiệm nước, bà thấy tiệm ấy cũng bán bánh mà bánh không có vẻ ngon lành gì hết. Trong khi nghiên cứu sử, tiểu sử và đời sống những anh hùng vãng và hiện tại, đã từng chịu những thử thách chua cay, tôi thường kinh ngạc và cảm phục tài phi thường của họ để diệt ưu tư và làm lại một cuộc đời xán lạn. Tôi có thể ở lì trong phòng này mà không lại hãng nữa.
Nó giúp ta bày tỏ rõ ràng nỗi lo âu hiện có trong lòng. Họ biết rằng thế nào cũng chết và có mang theo nhiều thuốc phiện để dùng trong những trường hợp như vậy. Có lẽ còn sống được một năm nữa sao không rán hưởng cho vui hết đời đi đã?" Tôi ưỡn ngực lên, mỉm cười rồi rán hành động như người khỏe mạnh.
Roosevelt, ưu tư tới nỗi đau rồi bất tỉnh. Họ hiểu công việc của họ chứ! Họ cắm trại núi này 60 năm rồi. Will Rogers dàn cảnh trong một ca vũ đài đã lâu năm không pha trò lấy một tiếng, cho tới khi ông thấy ông chỉ có tài pha trò và rồi ông nổi danh vì vậy.