Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Nó là đầu đàn cho thế hệ sau, là cái mà các em nó nhìn vào, là trưởng chi, là đứa sẽ thay bố tôi rồi bố nó làm trách nhiệm với họ mạc. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.
Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Là tỉ mẩn, là ào ào. Chỉ là chuyện phiếm thôi.
Chúng ta có hai cái rỗng. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.
Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn. Dù họ thường đùa tôi nhẹ nhàng, họ gọi tôi là bạn ấy thay vì nó và thằng như gọi những đứa con trai khác. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Vẫn chứng nào tật nấy. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy.
Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Nhưng cái chính là hai đứa phải tự biết liệu… O. Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Được nói chuyện, được trao đổi. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.