Bao người làm được sao mi không làm được. Và bi kịch đó là bài học vỡ lòng cho kẻ viết nhiều hơn mức để chơi. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Ông đặt tay nàng lên vành tai và nói: Anh muốn thú nhận với em một điều.
Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết. Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ. Giữa hiện thực và huyền ảo.
Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại.
Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Đây là sự nôn nao của từng tế bào đòi thay đổi trạng thái vận động.
Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau. Không cất đấy, làm gì được nhau.
Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi.
Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ.
Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.