Quả thực lâu lâu cũng thành quen. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Bác gái độ này khá rảnh, hay xem tivi.
Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn.
Để cả đời chúng ta không phải đeo chỉ một chiếc mặt nạ. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử.
Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Nó cũng không thích tôi lắm. Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.
Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Chẳng cần gì nữa cả.
Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Những mối quan hệ thì vô số, chẳng thua ông to bà lớn nào. Làm thế nào để ngừng viết.
Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì. Càng tuyệt vọng, xu thế ấy càng mãnh liệt. Rồi hắn biến đi đâu đó.
Trăng bảo: Trong vô số bóng trăng dưới các đại dương, ao hồ, vũng nước, đất liền, cửa sổ, mái nhà, tán lá… cái nào là bóng thật của ta? Cuội bảo: Đồ ngốc! Trăng bảo: Tại sao? Cuội bảo: Đồ ngốc! Ta mà biết ta đã không bảo cô ngốc. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Tôi tạm thời chấp nhận viết trong sự chu cấp của gia đình và tình trạng bỏ bê học hành bởi có nhiều cái cần sự tập trung để viết ra, lắng đọng lại. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới.
Mà càng không được hiểu, cái đầu càng cứng, càng bất cần. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Hơn thế, nếu nghệ sỹ chơi thể thao và tạo được phong trào thì không những xóa bỏ bớt quan niệm nghệ sỹ dở dở ương ương, bệnh hoạn, yếu ớt mà còn, vì thế, kích thích cộng đồng hình thành thói quen rèn luyện sức khỏe.