Và nó đã mỉm cười với cậu chứ không phải với tôi. Chàng bắt đầu dùng kiếm phạt hết cây cối và đám cỏ dại mọc um tùm, sau đó chàng hì hục đào hết đất cũ - thứ đất chưa bao giờ được thay đổi - vì cuối cùng phủ lên đó loại đất mới màu mỡ mà chàng vừa tìm được. Nhưng sau những lúc như vậy chàng luôn tự nhủ: mình đã làm những việc nên làm, điều này còn quan trọng hơn việc liệu chàng có may mắn chọn đúng chỗ hay không.
Hãy cắt bớt những nhánh cây chết và lá khô đi. Đó là một buổi chiều mùa xuân đẹp trời tại công viên trung tâm. Chắc là món tiền thừa kế đó lớn lắm phải không?
Tôi không thuộc loại người thích sự an nhàn. Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói: Nếu nhổ nó lên thì chàng sẽ chết.
Hôn nay, tôi đã là người tạo ra may mắn cho mình với câu chuyện kỳ lạ. Bà ta có một sắc đẹp mê hồn. - Hỡi thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn, Người ở đâu? Con muốn được cảm ơn Người.
Và tôi tin rằng mình sẽ làm được. Tuy nhiên cách dễ dàng nhất để xua tan sự hoài nghi vào lúc đó là hãy tự nhủ rằng: "Điều đó là không đúng. Từng phút - từng phút - từng giờ chậm rãi trôi qua.
Nott chợt nhớ ra rằng mình chưa nói chuyện với Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây. May mắn chỉ đến với mình Sid vì chàng là người duy nhất trong khu rừng đã tạo ra những điều kiện để chúng nảy nở. Nhưng hãy nói đi, ngươi muốn hỏi ta điều gì?
Tôi nghĩ là cậu cũng biết tôi không có đủ tiền để đi học. Chàng chỉ có thể mang đủ đất để phủ lên một vài mét đất nhỏ. Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình.
- Ngươi không cần sự cho phép của ta. Nott quay lại và nhận ra Bà chúa hồ. " Nếu cậu muốn thì tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện đó.
Thần Gió - Chúa tể của Số phận và May mắn - từ đâu bắt đầu xuất hiện và bắt đâu vũ điệu cuồng phong lay động tất cả các tán lá cây rậm trong rừng. Chắc chắn anh biết là mình sẽ chẳng tìm được một cây bốn lá nào cả nhưng anh không muốn quay trở lại lâu đài một mình. Chàng vui mừng nhảy lên chú ngựa trắng nhanh chóng hướng về vùng đất của những chú bò lùn mười hai chân.
Nhưng chỉ có hai ngươi đến mà thôi. Ngước lên nhìn trời, bỗng tầm mắt chàng thấy thấp thoáng một đỉnh núi rất cao từ phía xa. ngay dưới chỗ chàng ngồi.