Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.
Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Sau đây là một số dữ kiện.
Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ. Không được đâu cậu ơi. Tất nhiên là bạn ác theo cách mà pháp luật không sờ gáy hoặc đủ tài để khi pháp luật sờ gáy, ông chủ chó nào đó đến hót bạn ra.
Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập.
Lúc đó, tôi trống rỗng. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Đó là làm cho mỗi con người đều mang sứ mệnh đó.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế. Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực.
Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Khi bạn tưởng tượng nhiều bạn sẽ thấy chán.
Từ chỗ bị cưa cụt, nảy lên những mầm xanh bụ bẫm và nõn nà. Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Và đưa đến những sự cởi mở có cân nhắc khác.
Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.
Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày. Chậc, kể ra dài phết.