Bác sĩ này thì cho ông thuốc ngủ, bác sĩ kia thì khuyên du lịch. "Nếu đời người quả là bể thảm thì cuốn sách này chính là là ngọn gió thần đưa thuyền ta tới cõi Nát bàn, một cõi Nát bàn ở ngay trần thế. Theo tôi nhà sản xuất thuốc đó chưa thành công bằng nửa thân phụ tôi, một nông phu ở Missouri, mất hồi 98 tuổi, gia sản không có tới một đồng.
Có nỗi gì lo lắng thì người cầu Chúa. Trên chiếc tàu đó, ông thấy người thuyền trưởng, đứng ở cầu thang, chỉ nhấn vào một cái nút mà làm chạy một cái máy, tức thì ngăn thiệt kín những bộ phận chính trong tàu, không cho phần này thông qua phần khác, ví dụ vì tai nạn nước có tràn vào cũng không đắm tàu được. Khi làm việc, tôi đặt một chiếc mũ màu nâu trên bàn để luôn luôn nhớ rằng thân thể phải mềm như vậy.
Họ biết rằng thế nào cũng chết và có mang theo nhiều thuốc phiện để dùng trong những trường hợp như vậy. Nếu như chúng tôi không mượn được tiền một nghệ sĩ trứ danh là Jame Mc. Tương lai là hôm nay.
Như ông William James nói, nó làm cho đời sống có ý vị hơn, có sinh khí hơn, rộng rãi hơn, thoả mãn hơn. Từ hồi nhỏ, tôi chưa được tới một châu thành nào có trên 4. Bà rào rạt cảm thấy cái thú làm những việc mà trước kia bà không làm được, ngay cả đến việc rửa bát nữa.
Khi nuôi những tư tưởng chân chính, sẽ thấy công việc đỡ chán nhiều. "Tôi quê quán ở Texas, đến Nữu Ước với 20. Vậy thì ta phải hành động theo tài năng của ta, như Irving Berlin đã khôn khéo khuyên George Gershwin.
Nhưng nét mặt và giọng rên rỉ kia thiệt như muốn nói "Trời ơi! Nếu ông thấu được nỗi đau đớn của tôi!". Một đứa con trai tôi tìm được việc trong một trại nọ, ngày đêm vắt sữa 13 con bò, đủ tiền ăn học. Và tôi giữ được lời hứa ấy.
Mục đích của cuốn sách nầy không phải là nhắc bạn những điều bạn dư biết, mà là giúp bạn thực hành và mỗi lần bạn có quên, thì đã vào chân bạn để nhắc cho nhớ, thế thôi! Lần đầu họ bóp lực kế trong hoàn cảnh thông thường. Đại tướng Grant còn gặp một cảnh chua cay hơn nữa.
Xin tha thứ tất cả những lỗi lầm của con. Tôi chỉ khuyên bạn khinh thường những lời chỉ trích vô căn cứ. Mà đi như vạy phải vịn tay người ở gái.
Nếu tôi biết cách giải quyết những nỗi lo về tài chính của mỗi người thì tôi đã không viết cuốn này mà đã ngự tại Bạch cung, ngay bên Tổng thống rồi. Thành công liên tiếp như vậy, nào đâu phải chuyện rủi may!". Dưới đây là bài thứ hai.
Hồi đó tôi sống một thời kỳ khó khăn. Bạn tưởng tượng được cả những cái vô lý, lố bịch nhất và phóng đại cả những lỗi lầm cực nhỏ. Bà thuật lại rằng, thời niên thiếu, bà hết sức nhút nhát, luôn luôn lo lắng, sợ những lời ra tiếng vào.