Mặc dù trên danh nghĩa Jobs là chủ tịch hội đồng quản trị nhưng từ sau ngày bị trục xuất khỏi Apple, ông chưa bao giờ góp mặt trong bất cứ buổi họp nào. ông động viên họ rằng họ thực sự rất giỏi, giỏi đến mức ông tin rằng họ sẽ làm được. “Tôi không định chống lại những người giỏi nhất của mình.
Việc này đã trở nên nổi tiếng đến mức có thể trở thành trò cười cho thiên hạ. Horn đã đồng ý đến và Jobs đã “câu” được ông ấy. Nếu vậy chắc chắn Jobs sẽ khó lòng tạo ra một Kho Nhạc iTunes cho phép Apple kiểm soát được cách thức điều phối hoạt động bán nhạc trực tuyến.
“Và đó là một cuộc chiến lớn, gần như là cuộc chiến lớn nhất tôi đã thua ở Apple. Lee đã từng bỏ học một trường kỹ thuật, tham gia vào phong trào tự do ngôn luận, và trở thành một nhà hoạt động chống chiến tranh, ông cũng từng viết bài cho tờ báo tổng hợp Barb Berkeley và cuối cùng trở lại làm một kỹ sư máy tính. Phần trách nhiệm của tôi là luôn đảm bảo các sản phẩm đều phải đạt chuẩn chất lượng”.
ông cố gắng hướng sự chú ý của tất cả các đồng nghiệp ở Apple sang một trung tâm nghiên cứu mang tính đột phá ở ngay Palo Alto, nơi đã mở đường cho những ý tưởng như thế này. Thậm chí với những sự nổi loạn nhỏ hàng ngày như không lắp biển số xe và đậu xe ở chỗ dành cho người khuyết tật, ông đã hành động như thể ông không hề gò bó cuộc sống xung quanh mình. Ở Ive, Jobs đã gặp người bạn tâm giao trong việc tìm kiếm cái đơn giản thực sự, thay vì chỉ đơn giản ở vẻ ngoài.
ông có thể gây choáng cho một nạn nhân mà ông không chủ động nhắm tới. Họ xem xét một số từ công nghệ điển hình, chẳng hạn như ma trận (Matrix), và một số từ mới, chẳng hạn như Executek, và một số tên đơn giản, như Personal Computer (Công ty máy tính cá nhân). ” ông lo lắng rằng thời đại quảng bá một bài hát qua sóng truyền thanh đã qua.
Ông không thể tự giúp mình. Chưa bao giờ trong đời tôi lại được thưởng thức những thực phẩm tươi ngon đến thế. ông nói Jobs là một người phức tạp, và mánh khóe chỉ là một mặt tối của một con người thành công đó.
“Mike thực sự đã dìu dắt tôi”, Jobs nhớ lại. “Một hành tinh tốt đẹp. “Đó là cách của tôi để chắc chắn rằng Laurene không bác bỏ kế hoạch”, Jobs nói đùa.
Tới thời điểm đó, Jobs cũng quyết định rằng ông không muốn làm việc với Eisner nữa. ông đã im lặng, và họ ra về. Jobs đề xuất với Wayne rằng họ sẽ góp vốn mở một công ty.
"Em nên mua nó," ông nói. Nhưng đó không phải là những phát ngôn trong cơn giận dữ. Trong hai ngày, Jobs đã gặp gỡ Rupert Murdoch, con trai ông là James, và nhà quản lý của tờ Wall Street Journal của họ: Arthur Sulzberger Jr.
Chuyện này và nhiều câu chuyện khác nữa được tổng hợp thành loạt truyện thần thoại về Jobs mà Perot đem kể ở bất cứ đâu mà ông tới. Giờ đây ông muốn có một đại bản doanh để trưng bày, một thứ mà không công ty công nghệ nào ở Bờ Tây có được. “Khi Larry kể lại câu chuyện này cho tôi, chúng tôi đang ở trong cửa hàng sushi, tôi thực sự đã ngã khỏi ghế vì cười,” Jobs nhớ lại.