Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết. Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương.
Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Tôi bảo: Chào chú. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới.
Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Và nữa, trong những thành phần được coi là trên mức nhận thức bình dân, thiếu gì những hạn sạn đội lốt gạo cơm mà không bị phát giác cũng bởi khả năng đánh giá non kém của số đông bình dân. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.
Một con lươn thì chính xác hơn. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất.
Mà đời người thì có mấy đâu. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.
Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó. Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Ôi! Những tiếng còi xe.
Tôi yêu và thương bác tôi. Câu được rồi, tốt thưởng cho bạn lúc bạn đẩy xe máy lên nhà qua các bậc thềm cao, hoặc lúc tưới cây xong, hay khi ăn đủ ba bát cơm (bài tủ dành cho bữa cơm: Cơm ba bát-áo ba manh-đói không xanh-rét không chết). Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ.
Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Có lẽ mình nên im lặng. Những con lợn ấy lại đã đang và sẽ làm chủ biết bao nhiêu đàn bà và trẻ con. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.