Nhưng thế tại sao ta không sướng? Giai điệu ấy ngân lên thường xuyên trong lúc tôi và thằng em ngồi xem hai trận bán kết Thái Lan-Mianma, Việt Nam-Malaysia. Có người cúi mặt bấm di động.
Rồi lửa bén nhanh quá, chẳng buồn đọc. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ.
Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất.
Để nấu cơm cho anh ăn. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề.
Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình. Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên.
Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực. Mà chắc gì bác đã biết được chuyện gian dối của bạn.
Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi. Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Bác đi chứ? Không! Bác còn nhiều lí do lắm.
Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Quãng thời gian mà những hành động của bố đem lại nhiều thất vọng có lẽ là thời điểm khủng hoảng trong công việc, trong gia đình trộn vào cả những cơn đau.
Cô nàng tha hồ mà xuýt xoa. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.
Nhà văn nhìn vào mắt nàng. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.