Sẽtop1

Phang em thư ký ngực khủng cùng đi công tác

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ông viết tất cả, không sửa chữa. Ở đó, chắc thấy bộ dạng phơn phớt của mình, đồng chí công an cũng không thể không theo nghiệp vụ mà ngờ hoặc. Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu.

    Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông.

    Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Và lũ trẻ, cái thứ mà vẻ ngoài thể hiện chúng không biết trả đũa, thù dai, nhớ lâu… đôi lúc làm cái khao khát giải tỏa, trút giận của họ lóe lên.

    Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra. Lát sau, thằng em đi vào. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.

    Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.

    Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra. Bán hết nội tạng, ruột gan phèo phổi. Hạn chế ra ngoài nữa.

    Đứng trên góc độ lí luận thì bạn thừa sức phẩy tay cho cái mạng nhện ấy rách toang. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Người bảo đời là một bát sơri.

    Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo.

    Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế.

    Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy. Thôi, tôi trôi qua em rồi.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap