Một hôm, qua điện thoại tôi nói với ngài thị trưởng rằng tôi rất thích nói chuyện với Andrew qua vài lần tiếp xúc với anh ở Washington. Stacey đã mời tôi là một trong năm người phát biểu tại lễ tang. Hãy hòa nhập vào tốp đông nào đó, tự giới thiệu sơ nét về mình và nhanh chóng nở nụ cười hưởng ứng đề tài đang rôm rả.
Dù bạn có trò chuyện ở bất kỳ tình huống nào đi nữa, việc trước tiên bạn cần làm là tạo nên một không khí sôi nổi, thoải mái. Boom-Boom rất hài lòng, ông ta chờ tôi ở xe và nhìn tôi với đôi mắt nhấp nháy: Chào chàng trai! Anh tuyệt lắm! Đừng nghĩ rằng việc nêu ra một câu hỏi thông minh là đủ, còn phải lắng nghe câu trả lời của họ và sau đó biểu lộ thái độ lại ngay.
Hãy làm chủ những gì bạn thật sự muốn diễn đạt. Câu chuyện sẽ được tiếp nối sống động hơn. Trái lại, việc phân ưu sẽ nhiều hơn nơi tang lễ.
Vẫn không sao mở miệng được! Việc này cứ lặp đi lặp lại đến ba lần. Tôi vẫn đang choáng váng trước sự ra đi của Bob. Và thế là chàng ca sĩ đã trò chuyện hết sức cởi mở như chính con người thật của mình.
Ngay tôi cũng cho rằng việc này rất dễ… thất bại. Ngay từ hồi còn ngồi trên ghế nhà trường, Herb đã chứng minh được tài đàm phán thiên phú của mình. Rõ ràng là từ utilize ít phổ biến hơn từ use.
Tôi hy vọng tất cả chúng ta đều không gặp tình trạng đó. Ngược lại, bổ ích mà không hấp dẫn thì khán giả sẽ bật ngay sang kênh khác. Nhưng thường thì chỉ một lát sau là cẩm nang này bị xếp xó, bởi chỉ cần nghe thấy một điều gì đó thú vị trong câu trả lời của họ là tôi lại đẩy câu chuyện sang một khía cạnh khác.
Có gái hỏi chuyện trước cũng vô cùng bình thường. Tôi mơ màng ngó cái đồng hồ, đến rồi, 9 giờ 30. Như câu chuyện về buổi tường thuật trực tiếp trận cầu giữa hai đội bóng Dolphins và Bills là một thí dụ.
Sự căng thẳng của cậu ta đã chuyển sang cho tôi. Thật không còn lời nào để nói! Tôi hoàn toàn bị sốc và tràn trề thất vọng! Thất vọng cho khán giả của tôi, những người đã xem Mitchum là thần tượng. Hầu hết chúng ta thường có tính hay e dè, bối rối.
Sau bao nhiêu năm đi làm, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Nếu bạn làm việc hoàn hảo thì cứ yên tâm, không phải bận tâm nên nói chuyện với ông chủ như thế nào. Sự căng thẳng của cậu ta đã chuyển sang cho tôi. Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy.
Và nhất là, bạn không cô độc trong quá trình nói mà còn có sự hậu thuẫn từ phía bạn bè. Tuyệt đối không nên thao thao bất tuyệt mà chẳng đoái hoài gì đến cảm nhận của người khác. Mấy ai biết rằng đã có những lúc tôi chẳng biết nói cái gì…