Ông Grammond đá mạnh vào chân tôi ở dưới bàn làm hiệu, rồi tuyên bố: "Anh Dale, anh lầm rồi; ông nói đúng. Xí nghiệp đó vừa có nhiều khách hàng, vừa được tin cậy. Anh về nhà đi, viết cho tôi bài khác phỏng theo những ý kiến đây này, rồi anh gởi cho tôi một bản nhé".
Sao? Cả một tòa nhà vì vậy mà phải trễ sao? Phải bồi thường lớn và sai hẹn, sẽ lỗ vốn lớn, bao nhiêu sự khó khăn! Mà chỉ vì mỗi một người! Gọi điện thoại. Bà ấy nói chị ngay thẳng và đứng đắn, giỏi làm bếp và khéo săn sóc trẻ em. nhưng, nghĩ kỹ, lỗi đó cũng không nặng gì, chỉ là.
Đời của ông là một bi kịch, mà như vậy chỉ do hôn nhân của ông. Chịu không nổi họ! Họ đầy tự phụ, say mê về cái quan trọng của họ! Nực cười nhất là một số trong những kẻ đó lại được mọi người coi thuộc giới thượng lưu! Kẻ nào chỉ nói về mình thì chỉ nghĩ tới mình thôi. Thất vọng, người bán xe lại hỏi ý những bạn theo học lớp giảng của tôi.
Ông ta không chịu nhận mình lầm, cãi: "Sao? Câu đó mà của Shakespeare sao? Không thể được! Thậm vô lý! Rõ ràng trong Thánh kinh mà! Tôi biết". Cho nên ông để cho Tổng thống Wilson tưởng rằng chính Ngài đã có quyết định đó. Nên làm hay không? Tình thế thay đổi hẳn.
Cầm chiếc roi mây, bạn có thể bắt con nít vâng lời được. Sau khi cân nhắc kỹ, một cách chân thành và vô tư, tôi phải kết luận rằng cháu Joséphine còn giỏi hơn tôi khi tôi bằng tuổi cháu, mà tôi phải thú nhận rằng như vậy không phải là một lời khen cháu đâu. Nhưng Tổng thống Wilson lựa một người khác, đại tá House, bạn thiết của ông.
Eliot thì không khó chi hết. Nhưng ông đã phí công công kích và đã hoàn toàn thất bại. Nhưng tôi cũng hiểu thầy.
Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới. Tổng thống Wilson cũng thường nghe theo đại tá House nhiều hơn cả những nhân viên trong văn phòng Ngài. Khi đi về cùng với ông Grammond, tôi nói: "Anh biết câu đó của Shakespeare mà!".
Ông Lyman Abbott hiểu ý, xé bài văn đã tốn nhiều công đó và chẳng cần soạn trước, ông đăng đàn thuyết giáo. Người ta cho rằng tánh hạnh bà như vậy; bởi vì bà mắc bệnh thần kinh. Dillinger thỏa mãn nó bằng cách giết người, ăn cướp các ngân hàng.
"Bạn phải xử trí ra sao cho người đó thấy sung sướng làm công việc mà bạn đề nghị". Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Bức thư ấy, tôi chép lại đây.
Cả ngàn lính đào ngũ. Phương pháp ông giản dị lắm. Vậy thì xin bạn tự lựa lấy: Một đàng thì rực rỡ thắng người ta, nhưng chỉ về phương diện lý luận; một đàng thì được người thành thật đồng ý với mình.