Thế là mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà hai tuần nhé. Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Một kẻ lạc loài vô cảm. Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.
Bao người làm được sao mi không làm được. Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.
Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
Hóa ra chờ chừng một tiếng trong bóng tối, lại ngủ tiếp được. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Hắn có thể đạt được trạng thái ấy một cách dễ dàng. Ngắn ngủi mà đằng đẵng. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi.
Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Này, mày bóc cho chú bao thuốc. Suy ra bạn sai và bảo thủ.
Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Và dễ sống hơn một chút. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo.