Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. - Không sao, anh cứ tiếp tục đi. Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm.
Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi. - Tớ hiểu rồi, - James đồng ý.
- Cậu vẫn chưa nắm hết các bí quyết của nghệ thuật ủy quyền đâu. Thế nhưng James đã biết hậu quả sẽ như thế nào nếu anh làm như thế. Và điều kỳ diệu hơn cả là hai cậu con trai đầu lòng của hai gia đình này đều ra đời vào cùng một ngày, trong cùng một bệnh viện, và hai bà mẹ đã nằm cạnh giường nhau!
James nghe nói sếp của Jones là một người rất vui tính. Và tệ hơn là sự khác biệt này đang mỗi ngày một rõ rệt hơn! Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn.
Đó là chủ nhật đầu tiên sau một khoảng thời gian dài mà James không phải bận tâm lo nghĩ gì đến công việc của ngày thứ hai. Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế! Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau.
Trước tiên, cậu có thể thẳng thắn nói cho tôi biết những gì cậu nắm được khi tôi giao việc cho cậu lần trước không? Cậu chỉ cần mời tôi vài xiên cá nướng ngoài trời hoặc vài cái bánh mì kẹp thịt với hành do cậu làm là tuyệt lắm rồi! Kể từ đó, họ được bố trí làm việc trong hai căn phòng riêng biệt nhau.
"Tôi làm ông thất vọng ư?", cô ấy vừa nói vừa nhìn tớ như thể tớ vừa đánh đổ cà phê lên chiếc váy mới của cô ấy vậy. Còn James lại chẳng có thời gian. Tớ phải cảm ơn cô ấy vì điều đó! - Jones chia sẻ một cách tự nhiên và nhẹ nhàng.
Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm. hoàn toàn khác hẳn những cặp anh em họ bình thường khác. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình.
Vì bản thân cũng là một nhà quản lý, tôi hiểu mình nên viết một quyển sách thật ngắn gọn và súc tích, sao cho ngay khi đọc xong là độc giả có thể ứng dụng ngay những gì đã đọc vào thực tế để tạo nên những thay đổi tích cực trong công việc của họ. Lẽ nào ông lại nghĩ rằng tôi có thể đọc được những suy nghĩ của ông kia chứ?". - Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.
Ngay từ trước khi đi nhà trẻ, hai đứa bé đã rất hào hứng với những trò nghịch ngợm khiến những người thân trong gia đình và bạn bè phải bối rối để có thể nhận ra đâu là Jones, đâu là James. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây. Lạ thay, hai ông bố cũng là một đôi bạn tri kỷ.