Bà cho rằng già nửa những cuộc tình duyên đều bất hạnh và kết luận như sau này: "Hôn nhân là việc quan trọng nhất trong đời, quan trọng hơn cả sinh và tử". Nhưng Tổng thống Wilson nhất quyết gắng sức làm cho kỳ được. Nhưng gần ngay nhà tôi có một khu rừng hoang, cứ mùa xuân tới thì những bụi cây đầy bông trắng, loài sóc sinh sản trong đó và có loài cúc dại mọc cao hơn đầu ngựa.
Bốn tháng, mỗi tháng 55 mỹ kim! Cả mùa hè thì họ mướn để ở, rồi bây giờ, bắt đầu mùa đông, bỗng nhiên họ bỏ đi! Nhưng chắc không có ai bận việc bằng Tổng thống Franklin D. Bí quyết của ông ư? Giản dị lắm.
Nhưng sự thay đổi lạ lùng nhất, chính là sự biến hóa của thâm tâm chị. Đứa nhỏ thích đạp xe máy ba bánh lắm - nhưng cùng dãy phố đó có một đứa nhỏ khác lớn hơn, hung hăng ăn hiếp nó, ngừng xe nó lại, bắt nó xuống rồi leo lên đạp. Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình.
Rất ít người xét đoán một cách hoàn toàn khách quan và sáng suốt. Và bạn có như vậy không?. (Con thử tưởng tượng, có ai, cha mà mắng con như vậy không?).
đều cần kiếm người để than thở. Tổng thống Wilson cũng thường nghe theo đại tá House nhiều hơn cả những nhân viên trong văn phòng Ngài. Một người làm công già rưng rưng nước mắt nói rằng, ngày hôm đó là ngày sung sướng nhất của ông từ hai năm nay.
Tôi được cái vui là đã tự chủ được mình, đã dùng phép lịch sự để đáp lại một bức thư thô lỗ. Tôi biết rằng cãi lý cũng vô ích; phương pháp đó chỉ có hại thôi. Chaliapine thở dài nói: "Ông ráng đợi chút nữa trở lại coi.
Bây giờ nhìn con nằm trong giường nhỏ của con, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một em bé. Tới mùa hết việc rồi, chúng tôi không có đủ công việc để cậy ông giúp. Tôi nói với ông rằng ông đã chỉ bảo với tôi rất nhiều, và tôi nghe nói mà mê.
Buổi học sau, "tội nhân" đó đứng dậy, nhìn thẳng vào các bạn, đọc lớn tiếng những lời chửi đó của họ. Mà tôi chắc chắn rằng máy của chúng tôi hoàn toàn. Giá tôi có thết tiệc một vị Hoàng hậu thì anh cũng tận tâm đến vậy là cùng.
Tôi liền viết lên tời giấy câu này: "Thưa các Ngài, tôi xin lỗi các Ngài; tôi đau cuống họng nói không ra tiếng". "Tôi đã để ông cầm đầu đạo binh Potomac. Nhiều khi muốn cho một người mắc bệnh càu nhàu kinh niên nguôi cơn giận chỉ cần có một người kiên tâm hiểu họ, chịu làm thinh nghe họ, để họ mặc tình phùng mang, trợn mắt như con rắn hổ, phun ra ngoài cái nọc độc nó làm cho họ đương nghẹt thở.
Vụ ấy đưa lên tới nghị viện, bàn cãi sôi nổi, nhưng rút cục cũng vì sự thối nát trong chính giới mà bị ém nhẹm đi. Và để trả ơn tôi, họ đã tán trợ những cải cách triệt để của tôi về pháp chế". Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy.