Câu chuyện ấy giờ đây đã trở thành kỷ niệm. Có thể là nhờ giọng điệu nghe đã buồn cười lẫn cách nói tỉnh như không của George. Sharkproof nhấn mạnh tầm quan trọng của những câu hỏi hay mà bạn đặt ra trong những cuộc phỏng vấn xin việc, đồng thời khuyên bạn nên hỏi như thế nào mới là ấn tượng.
Toàn những nhân vật tai to mặt lớn, Larry ạ! Tôi hỏi khán giả họ sẽ như thế nào nếu rơi vào tình huống của tôi. Bạn biết không, sáng nào tôi cũng đứng trước gương và cười tươi rói:Chào Larry, hôm nay cậu khỏe không? Có gì vui mà cười tươi thế?.
Ngày trước nói dân phương Đông da vàng, ngày nay phải là người châu Á (Asian). Khán giả biết tôi cũng như họ, tôi đâu có biết phần cuối của bản tin kia là gì. Tôi chỉ thường khoanh tay trước ngực một cách thoải mái.
Rất may cái micro không mất nên tôi vẫn có thể nói vài lời giới thiệu. Hãy hoàn thiện chính bạn trước khi bắt cấp dưới của mình phải hoàn thiện! Bạn nói có nhanh quá không, hoặc có tẻ nhạt không, phong cách nói riêng của bạn như thế nào… Khách quan hơn cả là hãy nhờ người thân góp ý.
Và tận sâu trong tâm khảm, tôi luôn tự hào về xuất xứ ấy. Tôi thức dậy, dụi mắt và ngó xung quanh… Ba giây sau, tôi nhảy chồm lên, nói lắp bắp: C… á… i…gì… th… ế… n… à… y…?. Điều này rất quan trọng.
Tôi nhấn nút hạ tấm kính cửa sổ xe xuống, lập tức anh ta thò đầu vào. Sau đó là lời giới thiệu làm tôi muốn thót tim: Và bây giờ, người sẽ nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ, xin trân trọng giới thiệu, Larry King! Khi tôi và Larry Bird cùng gọi điện đến thì Bob chẳng biết nên nói chuyện với người nào…
Một lời khuyên chí lý! Tự nhiên bao giờ cũng giúp ta tự tin và thoải mái, có vậy mới nói năng trôi chảy, không ấp úng ngượng nghịu. Câu trả lời của tôi là: Xin nhường việc đó lại cho các nhà khoa học. Tạo một không khí rôm rả trên bàn ăn ư? Không khó! Chỉ cần ta đề cập đến những sự kiện nóng bỏng mà ai cũng có thể bàn luận, đóng góp ý kiến.
Tất cả là nhờ sự chân thật của tôi với những khán giả của mình. Trước khi nói những lời như vậy, tại sao bạn không nghĩ rằng khi nghe nó tang chủ còn xốn xang đến chừng nào. Cậu bé sẽ nhận được tiền huê hồng khi bán được sách.
Tháng giêng năm 1994, một tối nọ nơi hành lang khách sạn Beverly Wilshire (Los Angeles), Al Pacino, Walter Cronkite, vua bóng đá Pele, tôi và một số người khác đang nói chuyện với nhau, chỉ một vài giờ sau một cơn động đất. Nhờ vậy mà phong cách hài hước của Bob rất đa dạng và phong phú. Nhưng nếu đã ngồi yên vị ở đó rồi thì hãy nhớ lời khuyên này của tôi: Càng ít lời càng tốt.
Cuomo biết rõ người nghe ông nói thuộc thành phần nào. Những thói xấu, những điều không tốt trong cuộc sống qua óc hài hước của Rickles đều tạo nên những trận cười nghiêng ngả. Một trong những điều khiến Ted trở thành người trò chuyện hấp dẫn nhất là vì bản tính ông rất ghét phương tiện truyền thông đại chúng.