Thỉnh thoảng ngó tới nó. Ông chua chát phàn nàn: "Tôi ân hận đã thưởng họ. Chúng ta chỉ cầu sao cho mỗi người thành một bạn tốt, yêu mến đồng loại, chân thành và tận tâm trong tình thương yêu và trong hôn nhân.
Đó chính là ý kiến của nhà chuyên môn. Bạn kiếm ăn bằng cách nào? Làm một nông dân, một phu trạm, một nhà hoá học, một viên kiểm lâm, một thơ ký đánh máy và một thú ý, một giáo sư trung học hay một chủ xe hủ tíu? Những kẻ ngu ngốc tất phải làm khác hẳn, vì nếu không được định mệnh ban cho một thỏi vàng mà chỉ ban cho một trái chanh, họ sẽ ngồi phịch xuống mà ta thán.
Đó là điều hay nhất, khôn ngoan nhất nên làm. Ông nói rằng thành công đó do sự tập luyện hai năng lực mà H. Tôi tin rằng hằng hà sa số những tinh tú quay cuồng trong không trung tối tăm, lạnh lẽo, không có sinh vật, đều do một sức u mê tạo ra.
Cho rằng bà chưa thể nghỉ vì một nồi cơm chưa chín hay canh chưa sủi, bà vẫn có thể chọn một chiếc ghế lưng tựa bằng gỗ và thẳng. Tôi nhăn nhó càu nhàu mất ngủ và như vừa mới nói, tôi muốn loạn óc. Khi không có việc gì làm thì óc ta như trống rỗng.
Nó gởi lại bà số tiền đó như gởi tại nhà ngần hàng cho trẻ em vậy. Từ đó tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả. Mỗi buổi sáng tôi tự nhủ: "Ngày hôm nay là một đời sống mới".
Không ai bỏ tù hoặc bắn tôi mà sợ. Đau đơn quá, ông không chịu nổi. Bà tự nhủ: "Mai chắc kiếm được thêm.
Không hợp với sở thích của ta thì ta nổi khùng lên". Làm sao diệt nỗi buồn chán làm ta mệt nhọc, ưu tư và uất hận Ưu tư nào khác những giọt kia? Nó đập, đập, đập, không ngừng vào thần kinh ta, đủ sức làm cho ta điên và tự tử được.
Như tôi đã nói, ông Frank Bettger hiện nay là một nhân viên công ty bảo hiểm, được nhiều người biết nhất ở Mỹ. Ông kể cho tôi nghe chuyện sau này: Ít lâu sau khi tụi Lùn chiếm (?) Trân Châu Cảng, chúng ùa vào Thượng Hải. Phải đấy, mình đi viết thơ cám ơn lão ta mới được".
Còn nhiều hoạt động khác nữa. Phần đông đều dơ tay. Ba tôi gần thành người lý tưởng mà Aristote đã tả một người đáng được sung sướng nhất.
Ngày nay, danh của trường này lan truyền khắp trong nước, và những việc tôi kể đã xảy ra trong thời kỳ hỗn loạn của trận thế giới chiến tranh thứ nhất. Những người lo lắng, mệt mỏi đều không biết thích nghi với những thực sự chua chát của đời, cứ muốn sống cách biệt hẳn với người xung quanh và tự giam mình trong một thế giới tưởng tượng để khỏi phải ưu phiền. Không có tài gì hết.