Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Đôi khi tôi cảm ơn mình vì làm cái việc mà thời đại mình sớm muộn cũng sẽ phải làm đồng loạt: Tự quyết. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng.
Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó. Vậy thì nó là một giấc mơ. Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.
Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh.
Làm một bài thơ dở để được khen. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo.
Họ sẽ luôn phải cúi đầu. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.
Mà tôi chỉ cần những người biết điều. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Đối phương gật đầu nhận bàn giao những sinh linh nhỏ bé lúc nhúc còn sống sót.
Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn. Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp. Có gì thì mẹ mới giúp được chứ.
Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.
Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi.