Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Lần sau không thế nữa nhé. Bạn lại cười một mình.
Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng.
Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.
Một lần, ông quan đến chơi nhà, con chó sủa nhặng lên, bị chủ đá vào mõm. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó.
Hắn phải lừa phỉnh mình. Âm thanh lắng hẳn đi. Những giọt nước mắt bằng gỗ.
- Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì. Thế mà vẫn hồn nhiên phó mặc đời mình cho những âm mưu. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không.
Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Bình thản và mệt mỏi. Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá.
Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi. Bác vòng sang phía trái tôi.